ba-den Logo

Chùa Dơi

Lịch sử của chùa được ước đoán đã có trên 400 năm. Tên gọi tiếng Việt "Chùa Dơi" xuất phát từ một hiện tượng sinh thái độc đáo: trong khuôn viên chùa có rất nhiều cây sao và dầu cổ thụ, là nơi trú ngụ của một đàn dơi ngựa lớn (còn gọi là dơi quạ) gồm hàng vạn con trong nhiều thế hệ. Chúng thường treo mình ngủ trên cây vào ban ngày và bay đi kiếm ăn vào ban đêm, tạo nên một cảnh tượng kỳ thú.

Kiến trúc Chùa Dơi điển hình cho phong cách kiến trúc chùa tháp của người Khmer Nam Bộ. Ngôi chánh điện (Preah Vihear) được xây dựng trên nền cao, với bộ mái nhiều lớp chồng lên nhau, cong vút ở các góc và đỉnh nhọn như ngọn tháp, được trang trí cầu kỳ bằng các tượng Kâyno, rắn thần Naga... Tường và trần chánh điện được vẽ các bức bích họa lớn kể lại cuộc đời Đức Phật và truyện cổ Reamker. Ngoài chánh điện, khuôn viên chùa còn có các công trình khác như Sala (giảng đường, trai đường), các tháp chứa cốt (Chedey), Tăng xá (Kut)... tất cả đều được trang trí rực rỡ với màu vàng chủ đạo, chạm khắc tinh xảo.

Chùa Dơi là trung tâm sinh hoạt tôn giáo, văn hóa và giáo dục quan trọng của cộng đồng Khmer địa phương. Đây là nơi các nhà sư tu học theo Phật giáo Nam tông và là nơi diễn ra các lễ hội truyền thống lớn như Chol Chnam Thmay, Sene Dolta, Ok Om Bok... Sự hiện diện của đàn dơi được các nhà sư và người dân coi là điềm lành, mang lại sự bình yên, may mắn.